DÒNG CẢM XÚC CỦA HỌC SINH KHỐI 12 NIÊN KHOÁ 2022-2025
“Thời gian trôi qua như gió thoảng, chỉ có ký ức là ở lại mãi trong tim người.”
Câu nói ấy như một nốt nhạc ngân dài trong lòng tôi mỗi khi nghĩ về ba năm cấp ba – quãng thời gian đẹp nhất, rực rỡ nhất của tuổi thanh xuân. Và rồi, buổi lễ trưởng thành – khoảnh khắc thiêng liêng ấy – đến nhẹ nhàng mà tha thiết, như chiếc dấu chấm lặng khép lại bản nhạc học trò đầy dư âm.

Buổi lễ diễn ra trong không gian đầy cảm xúc. Trên sân khấu, tiếng nhạc vang lên dịu dàng, từng lời ca, từng điệu múa được bạn bè thể hiện bằng cả trái tim. Chúng tôi – những cô cậu học trò tuổi mười tám – lần đầu tiên biểu diễn không phải để giành giải, không phải để vui đùa, mà là để tri ân. Mỗi bước chân trên sàn diễn, mỗi ánh mắt nhìn về phía dưới là một lần nghẹn ngào, là bao kỷ niệm ùa về như dòng nước vỡ bờ.
Chúng tôi nhìn thấy thầy cô – những người đã dạy dỗ, uốn nắn chúng tôi bằng cả tâm huyết và yêu thương. Nhìn xuống hàng ghế phụ huynh, đâu đó là đôi mắt mẹ đỏ hoe, bàn tay cha gân guốc siết chặt lấy nhau. Họ đã âm thầm nâng đỡ ta lớn lên, bao lần dầm mưa đưa đón, bao đêm thấp thỏm chờ con học về muộn. Buổi lễ ấy không còn là một chương trình thông thường, mà là một bản hùng ca cảm tạ – cảm ơn những người đã chở che cho hành trình chúng tôi đi qua.
Bạn bè – những người đã cùng tôi trải qua biết bao vui buồn, những lần thi cử áp lực, những buổi tan trường rong ruổi trên phố, giờ đây đứng cạnh nhau, nắm tay thật chặt như sợ mai này lạc mất. Giây phút ấy, tôi nhận ra: “Chia tay không phải là kết thúc, mà là lời hứa sẽ mang theo nhau suốt cuộc đời.”

Buổi lễ trưởng thành khép lại trong những cái ôm thật lâu, những dòng nước mắt không kịp lau và lời chưa nói hết. Thời cấp ba – ngắn ngủi thôi nhưng để lại trong tim tôi một bầu trời ký ức. Dù mai này mỗi người mỗi ngả, tôi vẫn sẽ mang theo tiếng cười, nước mắt và cả tình yêu trong trẻo của tuổi học trò.
“Mai này em có nhớ, nhớ một thời áo trắng nghiêng nghiêng dưới hàng cây?”
Nguyễn Hồng Minh lớp 12N2 - Trường THPT Hồng Hà.




Danh mục